4/10/11

101 TRUYỆN THIỀN (TT)


* Câu chuyện thứ 7

THÔNG BÁO

Tanzan viết sáu mươi tấm bưu thiếp vào ngày cuối cùng của đời ông, và sai một người hầu cận gửi bưu thiếp đi. Xong rồi ông từ giã cõi đời.

Những tấm thiếp viết:

Ta sắp rời khỏi cõi trần gian này.
Ðây là lời thông báo cuối cùng của ta.
Tanzan.
Tháng 7 ngày 27, 1892

---------------------------
* Câu chuyện thứ 8
 
NHỮNG CON SÓNG LỚN
 
Vào những ngày đầu của thời Minh Trị có một tay đô vật nổi tiếng tên là O-nami, Sóng Lớn.

O-nami khoẻ vô cùng và biết nghệ thuật đô vật. Trong những lần đấu riêng tư chàng còn hạ ngay cả thầy của chàng nữa, nhưng trước công chúng thì chàng lại nhút nhát đến nỗi những học trò riêng của chàng cũng quật ngã được chàng.

O-nami thấy chàng cần phải tìm đến một thiền sư nhờ giúp đỡ. Hakuju, một ông thầy du hành lang thang, đang dừng chân ở một ngôi chùa nhỏ gần đó, cho nên O-nami tìm đến gặp ông và trình bày cho ông rõ về cái trở ngại của chàng.

"Sóng Lớn là tên của anh," ông thầy khuyên nhủ, "vậy thì hãy ở lại trong chùa này tối nay. Hãy tưởng tượng rằng anh là những cuộn sóng lớn đó. Anh không còn là một tay đô vật bị hãi sợ nữa. Anh là những đợt sóng hùng vĩ này cuốn phăng đi tất cả mọi thứ ở trước sóng, nuốt đi tất cả mọi thứ trên con đường sóng cuộn. Hãy làm như vậy và anh sẽ là tay đô vật vĩ đại nhất trong nước".

Ông thầy lui vào. O-nami ngồi thiền định cố tưởng tượng chính mình là những cuộn sóng. Chàng nghĩ ngợi đến nhiều thứ khác nhau quá. Rồi dần dần chàng chuyển càng ngày càng nhiều hơn nữa qua cái cảm giác của những cuộn sóng. Ðêm càng về khuya thì những cuộn sóng càng lúc càng lớn thêm lên. Sóng cuốn phăng đi những bông hoa trong các bình. Ngay cả ông Phật trên bàn thờ cũng bị ngập chìm. Trước khi trời sáng thì ngôi chùa chẳng còn là gì nữa mà chỉ còn là sóng dâng lên rồi lại rút đi trong một đại dương bao la.

Vào buổi sáng ông thầy thấy O-nami đang thiền định, một nụ cười thoáng nhẹ trên khuôn mặt chàng. Thầy vỗ vào vai tay đô vật. "Giờ đây không còn gì có thể quấy nhiễu anh nữa," ông nói. "Anh là những cuộn sóng đó. Anh sẽ cuốn phăng đi mọi vật trước anh."

Cùng ngày hôm ấy O-nami tham gia vào các cuộc thi đấu vật và chiến thắng. Sau đó, không còn ai ở Nhật Bản có thể đánh bại được chàng nữa.

28/9/11

Chuyến xe cuộc đời


[Nguồn: Youtube]

Cuộc đời như những chuyến xe
Có kẻ lên người xuống
Có điểm dừng, điểm đợi
Nhưng không có chuyến khứ hồi.

Vì thế...

Hãy trân trọng những gì mình có
Hãy sống tốt với những người mình yêu thương
Hãy cống hiến khi còn sức lực
Và hãy đốt cháy hết mình nếu có thể... vì gia đình, bạn bè, công việc và bản thân.


Chúc tất cả mọi người sẽ gặp được nhiều niềm vui, hạnh phúc trong suốt chuyến xe của mình!

26/9/11

Sanctuary - Secret Garden



Relaxing...

CHIẾC MẶT NẠ




Trong cuộc sống, có đôi lúc vì một lý do nào đó, con người ta tự trang bị cho mình một bộ mặt thật hoàn hảo để tiếp xúc với những người xung quanh. Với những bộ mặt như như vậy, nó có thể giúp cho họ có được những thứ họ muốn hoặc ít nhất cũng tạo cho họ được sự tự tin hoặc thậm chí là một cảm giác an toàn cho bản thân.

Nhưng liệu rằng, với những bộ mặt giả tạo ấy có giúp cho họ cảm thấy vui và hạnh phúc hơn khi mà lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ người khác phát hiện ra con người thật của mình hoặc phải sống ngược ép với chiếc mặt nạ đó để che giấu những cảm xúc thật của mình? Và có thể ngược lại, họ sẽ đâm ra nghi ngờ những người khác cũng đang mang một chiếc mặt nạ giống mình. Niềm tin vào con người có bị lung lây? Mối quan hệ xã hội, cá nhân có thể bị thay đổi?...

Tất nhiên, đứng về một khía cạnh nào đó, tất cả không phải là xấu xa vì nó còn tùy thuộc vào mục đích mà họ muốn đạt tới và cái tâm của họ đặt vào đúng chỗ khi họ tạo cho mình một chiếc mặt nạ như vậy.

Tuy nhiên, việc tạo cho mình một chiếc mặt nạ, dù nó có hoàn hảo đến mức nào đi nữa, dù có xuất phát từ bất kỳ lý do nào đi nữa thì việc sống thật, sống tốt trước hết với bản thân mình và sau đó là cho người khác là điều cần nên làm. Nhưng có thể không có ai cũng đủ dũng cảm để làm điều đó...!

16/9/11

101 TRUYỆN THIỀN (TT)

* Câu chuyện thứ 5:

NẾU ANH YÊU - HÃY YÊU CÔNG KHAI

Hai mươi tăng sinh và một ni sinh, cô được đặt tên là Eshun, đang tu tập thiền định với một vị thiền sư nọ.

Eshun rất xinh đẹp mặc dù đầu cô đã cạo và quần áo của cô thì đơn sơ. Một vài tăng sinh thầm yêu cô. Một tăng sinh trong nhóm đó viết cho cô một lá thư tình, ước mong được gặp gỡ riêng tư.

Eshun không trả lời. Ngày hôm sau thầy giảng bài cho cả nhóm, và khi bài giảng chấm dứt, Eshun đứng dậy. Nhắm về người đã viết thư cho cô, cô nói: "Nếu anh thực sự yêu tôi quá nhiều, thì hãy đến đây và ôm tôi bây giờ đi."

------------------------------------------

* Câu chuyện thứ 6:


KHÔNG CÓ TÂM TỪ

Có một bà lão ở Trung Hoa đã cung dưỡng cho một ông sư hơn hai mươi năm. Bà đã cất một thảo am nhỏ cho ông và cung cấp lương thực cho ông khi ông thiền định. Cuối cùng bà muốn thử biết xem ông đã đạt được tiến bộ đến đâu trong suốt thời gian này.

Muốn khám phá ra điều đó bà tìm một cô gái nhiều dục vọng nhờ giúp đỡ. "Hãy đến và ôm ông ấy," bà bảo cô, "và rồi hỏi ông một cách bất ngờ: ‘Làm gì nữa bây giờ đây?’"

Cô gái đến thăm ông sư và chẳng cần làm bộ làm tịch gì cả cô vuốt ve ông ta, rồi hỏi ông xem ông sẽ làm gì tiếp về chuyện này.

"Một cây cổ thụ mọc trên một tảng đá lạnh vào mùa đông," ông sư trả lời một cách hơi thi vị. "Không đâu còn chút ấm áp nào."

Cô gái quay về và thuật lại những gì sư đã nói.

"Nghĩ xem ta đã nuôi cái ông này cả hai mươi năm trời!" Bà già kêu lên giận dữ, "Ông ấy đã không thèm đếm xỉa đến nhu cầu của cô, đã không có ý muốn giải thích cho cái tình cảnh của cô. Ông ấy không cần phải đáp ứng sự tham dục, nhưng ít nhất ông ấy cũng phải tỏ lộ ra một chút tâm từ chứ."

Bà già lập tức đi ngay tới thảo am của ông sư và đốt rụi nó luôn.